Cuối tuần này derby Manchester Premier League, Dalot sẽ có lần ra sân thứ 250 trong sự nghiệp Man United. Trước đó, hậu vệ United này trả lời phỏng vấn Rob Dawson, phóng viên bám đội United của ESPN. Anh nói về 9 năm ở United, vì sao vẫn ở lại, xem việc giúp cầu thủ trẻ là trách nhiệm của mình, thế mạnh của Carrick khi dẫn dắt United, derby Manchester và việc giúp United trở lại đỉnh. Dưới đây là phần hai của cuộc phỏng vấn.

Khi anh nói “giúp người khác”, anh có thấy với tư cách thành viên nhóm thủ lĩnh, giờ đây đó đã là trách nhiệm của anh? Vì cầu thủ trẻ mới đến thường chỉ tập trung vào bản thân, cố thích nghi. Giờ anh có thâm niên hơn, khi tân binh gia nhập, anh có thấy có nghĩa vụ nói với họ: “Không, ở Man United chúng ta phải làm thế này”?

Phải thế. Nhớ lại lúc tôi mới đến, đội có vài đàn anh đã khoác áo lâu, họ cũng từng cho tôi nhiều chỉ dẫn và giúp đỡ, để tôi hiểu vài điều — chẳng hạn đôi khi khi bạn xuống đáy, cục diện không tệ như bạn tưởng; mà đôi khi bạn tự thấy mình tốt, thực ra cũng nên giữ cảm giác đau và khủng hoảng. Vì người ta thường dễ hiểu sai chỉ trích, chỉ trích không phải toàn xấu, nhiều lúc đó là ý kiến mang tính xây dựng, bạn phải chủ động nhận trách nhiệm, thể hiện vai chủ. Tuyệt đối không được ra vẻ “tôi chẳng xem tin tức nào” hay “tôi chẳng quan tâm đánh giá bên ngoài”.

Đôi khi bạn phải quan tâm, vì sự quan tâm ấy sẽ chuyển thành động lực và trách nhiệm khiến bạn giỏi hơn. Chìa khóa là hiểu và tìm cân bằng: nhận ra lời khuyên nào thực sự có ích với bạn, hiểu cách để mình trở thành một cầu thủ xuất sắc hơn. Cũng vậy, khi đội thuận buồm xuôi gió, bên ngoài sẽ nâng bạn lên trời, khiến bạn thấy mình là một trong những người hay nhất thế giới, nhưng điều đó thường không đủ để bạn giữ tập trung cả mùa, vì quá bay bổng rồi một khi vấp ngã sẽ rơi rất nặng. Ở United lâu như vậy, tôi thấy mình có trách nhiệm giúp đồng đội nhìn rõ thực tế, để họ hiểu đôi khi tình hình không tệ như tưởng, nhưng đôi khi cũng chẳng hoàn hảo như tưởng. Vì thế, đúng, tôi nghĩ giờ đây đó chắc chắn là một trong những vai trò cốt lõi của tôi, tôi cũng rất sẵn lòng gánh trách nhiệm ấy.

Michael Carrick dường như rất giỏi nắm cân bằng tâm lý ấy, chẳng bao giờ quá vui quá buồn, nhất là khi đối mặt phỏng vấn truyền thông chúng tôi, ông ấy không bao giờ bị cuốn. Anh có cảm nhận điều đó từ ông ấy không?

Tất nhiên, tôi nghĩ đó là một trong những phẩm chất xuất sắc nhất ở ông ấy. Dù tôi không được đá cùng ông ấy với tư cách đồng đội, lúc tôi mới đến ông ấy đã là trợ lý HLV, nhưng tôi hoàn toàn tưởng tượng được thời còn chơi bóng ông ấy cũng điềm tĩnh như vậy. Muốn đứng vững nhiều năm ở United, bạn phải có phong cách và phẩm chất cực kỳ điềm tĩnh, vững vàng. Đó chính là một trong những thế mạnh lớn nhất của ông ấy. Là công thần United, ông ấy quá rõ làm khách Leeds, làm khách Anfield nghĩa là gì, cũng thấm trọng lượng của việc tiếp Man City trên sân nhà. Dù là cầu thủ hay HLV, vốn trải nghiệm dày ấy đều trao cho ông ấy lợi thế lớn. Vì thế ông ấy luôn biết lúc then chốt truyền năng lượng cho chúng tôi, để chúng tôi giữ đúng tâm thế; nhưng đồng thời, khi thế trận không lợi, ông ấy cũng nhất định để chúng tôi thấm nỗi đau sát da và sự cấp bách.

Chủ nhật các anh sẽ có đại chiến sân nhà với Man City. Lúc nãy anh cũng nhắc khát khao thành tựu cao hơn. Khoác áo United trong giai đoạn kình địch cùng thành phố thành công đến vậy, khoảng thời gian ấy có đặc biệt hành hạ không?

Có, tôi tuyệt đối không tô vẽ rằng chuyện này không đau, vì thực tế đúng là tàn khốc. Nhất là kiểu đối thoại trực diện ấy. Có những mùa chúng tôi thậm chí hoàn toàn không thể sánh với họ. Thừa nhận điều đó đau lòng, vì với một CLB nền tảng dày như United, mỗi lần bước lên sân, trong xương phải mang khí thế kẻ thắng cuộc nhất định phải thắng.

Đáng mừng là những năm này tình hình đang đổi, giờ bạn thực sự cảm nhận được, ở bất kỳ trận nào, chỉ cần chúng tôi đưa ra đẳng cấp cao, giữ đúng tâm thế, chúng tôi hoàn toàn có khả năng so kè với bất kỳ đối thủ nào. Đó là cảm giác tuyệt vời nhất một cầu thủ United có thể có, vì bạn muốn bước lên sân, chứng minh với cả thế giới thứ bạn bảo vệ là một CLB vĩ đại đến vậy.

Một điều tôi học được trong những năm ấy là những cuộc đối đầu mạnh với mạnh đủ sức đổi, thậm chí cứu cả quỹ đạo một mùa. Mùa trước là một thí dụ sống, lúc ấy hoàn cảnh chúng tôi không lý tưởng, nhưng sau khi hạ Man City, sĩ khí cả đội tăng mạnh, rồi có một mạch thắng. Dù mùa này chúng tôi đánh mất vài điểm đáng ra phải lấy, chưa đạt kỳ vọng, nhưng những trận ông lớn ấy có thể thắp tia lửa, khiến chúng tôi tin đội có thể thể hiện sức chiến đấu và đẳng cấp đúng mức. Vì thế, tôi nghĩ lúc này chẳng trận nào khiến chúng tôi muốn chiến đấu hơn derby này.

Khi đại chiến đến gần, cảm giác là cầu thủ United sống ở Manchester thế nào? Đi trên phố có bị CĐV chặn lại nói “chủ nhật phải thắng, làm ơn” không? Cả thành phố không khí thế à?

Có, thường xuyên gặp. Tôi trải qua rất nhiều tình huống tương tự, đôi khi ước nguyện lớn nhất cả mùa của vài CĐV chính là chúng tôi thắng Liverpool, hoặc hạ Man City. Điều đó đúng là minh chứng với CĐV, việc thấy CLB đánh bại kình địch, trở lại đỉnh quan trọng đến thế nào. Nhưng chúng tôi rõ, muốn đua vô địch Premier League, bạn phải thắng gần như mọi đối thủ. Song mọi thứ bắt đầu đúng từ những cuộc đối đầu mạnh với mạnh, chúng tôi phải để các đối thủ đua vô địch hiểu United tuyệt đối không vắng mặt cuộc đua. Được thân ở trong những cuộc đối đầu ấy luôn khiến máu sôi, không khí hiện trường càng không gì sánh, nhất là ở Old Trafford, CĐV luôn khơi ra vô hạn khả năng, đó chính là sức hút và ma lực của CLB này.

Ảnh